Quyết và hành trình học cách tin tưởng một lần nữa
Quyết đã từng mất hết niềm tin vào con người. Quá nhiều lần bị lừa gạt và bóc lột đã để lại trong anh những vết sẹo tưởng chừng như không thể chữa lành. Nhưng rồi qua những bữa trưa tại trung tâm Blue Dragon, anh nhận ra rằng mình vẫn có thể trao niềm tin, buông bỏ quá khứ và hướng về một tương lai tươi sáng hơn.
TRỐN THOÁT
Tuổi thơ của Quyết là chuỗi ngày khốn khó. Cha anh bị thương nặng và không thể lao động. Mẹ anh, mang trên mình gánh nặng của một trụ cột gia đình, nhận bất cứ công việc lặt vặt nào bà có thể kiếm được. Nhưng dù cố gắng đến đâu, mỗi ngày với họ vẫn là một cuộc chiến khốc liệt để tồn tại.
Ký ức tồi tệ nhất của Quyết là khi anh bị người ta vu oan lấy trộm một chiếc vòng tay. Dù cho anh nỗ lực thanh minh, họ vẫn không tin và thậm chí còn chửi mắng đánh đập anh. Vài ngày sau đó, họ tìm thấy chiếc vòng ngay tại trong nhà mình, nhưng chẳng có một lời xin lỗi nào mà Quyết nhận được cả. Với Quyết, điều đó chính là giọt nước tràn ly.
Ở tuổi 12, anh mượn tiền bà nội để mua vé xe bus một chiều lên Hà Nội. Anh mang theo giấc mơ về một tương lai tươi sáng khi những ngọn đồi dần được thế chỗ bằng ánh đèn lấp lánh của thành phố.
“Lúc ấy, tôi vẫn cứ hy vọng rằng tôi sẽ có một công việc ổn định để giúp đỡ gia đình và thay đổi cuộc đời của chính mình.”
KHÔNG QUAY ĐẦU
Khi đặt chân đến Hà Nội, Quyết tìm được một công việc tại quán phở, nơi người chủ quán hứa sẽ cho anh một nơi ăn, chốn ngủ cùng tiền lương hàng tháng. Nhưng thực tế là một manh chiếu tạm bợ trên nền đất và những bữa ăn ít ỏi đạm bạc, còn những đồng tiền lương trong lời hứa hẹn chẳng bao giờ đến được tay anh.
Khi anh hỏi về tiền công, người chủ lập tức đuổi anh ra khỏi quán.
Không biết đi đâu, Quyết ngồi trước cửa quán, nơi duy nhất anh quen thuộc trong thành phố xa lạ này cho đến khi một người phụ nữ tốt bụng dừng lại và cho anh tiền để mua vé xe buýt về nhà.
Tuy nhiên, khi cầm tiền trên tay, Quyết lại do dự. Ở quê nhà, anh biết chỉ có sự bắt nạt, những áp lực và sự vô vọng đang chờ đợi anh. Ở lại Hà Nội, dù tương lai mịt mờ, anh vẫn cảm thấy mình có cơ hội làm chủ số phận. Anh quyết định ở lại, sẵn sàng làm mọi việc để xây dựng một tương lai tươi sáng hơn.
ĐÓI
Quyết tự hứa rằng anh sẽ chịu trách nhiệm với hạnh phúc của chính mình. Bước đầu tiên, anh đầu tư số tiền ít ỏi còn lại để mua vài dụng cụ đánh giày.
Công việc này chỉ giúp anh kiếm đủ tiền để có một chỗ ngủ trong một căn phòng thuê chung với nhiều người khác. Anh thường xuyên phải chịu đói và cầm cự qua ngày bằng những mẩu thức ăn thừa nhặt được trên phố.
Một ngày nọ, một người đàn ông đến và giới thiệu với anh công việc bán kẹo rong. Quyết đồng ý và bắt đầu làm việc quần quật từ sáng đến tối. Nhưng chỉ sau vài ngày, người đàn ông biến mất, mang theo toàn bộ số tiền mà anh khó nhọc kiếm được.
Ba năm sống trên đường phố, Quyết đã nếm trải quá nhiều bóc lột và lừa dối. Số lần bị phản bội nhiều đến mức anh không thể nhớ hết, chỉ còn lại nỗi đau và sự bất lực.
Những trẻ em đường phố tồn tại nhờ những mẩu thức ăn thừa
NHỮNG BỮA ĂN
Một ngày nọ, khi đang ngồi trong công viên với chiếc bụng đói cồn cào và nỗi lo về bữa ăn tiếp theo, một người phụ nữ tiến lại gần anh. Người phụ nữ ấy kể cho anh nghe về Blue Dragon, về cách tổ chức đã giúp đỡ các con của cô, và về việc anh có thể nhận được những bữa ăn trưa nóng hổi ngon lành tại trung tâm của họ.
Lời kể về những bát cơm nóng hổi, đậu phụ, thịt và rau xanh là tất cả những gì Quyết nghe được lúc đó. Quyết không thể cưỡng lại được mà bắt đầu đến trung tâm Blue Dragon vào mỗi buổi trưa. “Món nào cũng ngon tuyệt,” anh nhớ lại.
Tuy nhiên, qua nhiều lần bị những người giả vờ muốn giúp đỡ lừa gạt, anh vẫn hoài nghi về Blue Dragon, dù rất thích các bữa ăn.
“Vào thời điểm đó trong đời, tôi đã bị tổn thương và đau đớn nhiều đến mức tôi không tin rằng trên đời này còn có người tốt. Những người ở Blue Dragon đối xử với tôi tốt hơn cả cách người ta đối với gia đình mình. Tại sao những người tôi không hề quen biết lại làm điều đó cho tôi?”
Quyết và bữa cơm trưa nóng hổi tại trung tâm Blue Dragon.
HỌC CÁCH TIN TƯỞNG
Càng đến trung tâm Blue Dragon, Quyết càng dần buông bỏ sự đề phòng của mình. Bên cạnh những bữa ăn ngon, một phần quan trọng trong quá trình chữa lành của anh là những cuộc trò chuyện hằng ngày với Michael Brosowski, nhà sáng lập Blue Dragon. “Anh ấy vô cùng kiên nhẫn với tôi.” Quyết chia sẻ. “Ngày nào sau khi làm việc xong, anh cũng dành thời gian nói chuyện với tôi. Những cuộc trò chuyện ấy đã thực sự giúp tôi lấy lại niềm tin.”
Michael cũng nhớ lại những lần trò chuyện với Quyết với nhiều tình cảm. “Tôi vẫn nhớ lần đầu gặp cậu ấy. Đó là lần đầu tiên Quyết đến Blue Dragon, dù vậy cậu ấy đã cởi mở và chân thành chia sẻ về cuộc sống của mình. Cậu ấy luôn là một người hiền lành và đầy lòng trắc ẩn. Nếu có bạn trẻ nào khác ở Blue Dragon gặp vấn đề, một cách tự nhiên họ sẽ tìm đến Quyết để tâm sự và nhờ giúp đỡ. Cậu ấy giống như một người hòa giải, luôn muốn quan tâm và đối xử tốt với mọi người.”
Theo thời gian, Quyết tham gia nhiều hoạt động hơn tại trung tâm và quay lại trường học mà không cần sự hỗ trợ tài chính từ tổ chức. Anh nhận ra mình không chỉ đã học được cách tin tưởng lại con người một lần nữa mà còn dần ấp ủ những ước mơ lớn lao.
“Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra mình có những ước mơ. Tôi mơ ước được tự lập tài chính và mở một trung tâm của riêng mình để giúp đỡ những đứa trẻ khác.”
NIỀM VUI VÀ Ý NGHĨA
Sau khi tốt nghiệp trung học, Quyết làm công việc lái xe để hỗ trợ em gái ăn học. Hiện tại, anh sở hữu một đội xe nhỏ, và yêu thích công việc điều phối những người lái xe để giúp mọi người đi lại thuận tiện trong thành phố.
Khi em gái hoàn thành việc học và có thể tự lập, Quyết dự định sẽ dồn hết tâm huyết thực hiện ước mơ mở một trung tâm giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn giống mình. Cho đến ngày đó, lời khuyên của anh dành cho những đứa trẻ giống mình thật giản dị mà sâu sắc:








